Chung Một Bài Ca
tặng nữ văn sĩ Tiền
Anh Thơ
Mô hay mộ trong
Nam ngoài Bắc
Bạn thơ ơi! Vướng
mắc làm gì
Đố ai đếm được sao
trời
Đố ai đo được sông
dài Việt Nam?
Bao nhiêu thế kỷ
than phiền trách
Thác ghềnh nào khó
tránh nước ta
Việt văn phiá bắc
Hồng Hà
Nghìn năm nho học
dễ mà đổi thay
Đi mô tê còn răng
với rứa
Trải tấm lòng công
chuá Huyền Trân
Miền trung khúc ruột
nhà Trần
Núi sông liền dải
Bắc- Nam một nhà
Chim Nam- Bắc bài
ca sông núi
Thì vẫn là tiếng
nói Việt Nam
Hò ơ sông nước thu
bồn
Theo giòng quan họ
lạc miền Bắc Giang
Giọng miền Bắc đôi
dòng sơ xuất
Để kiếp sau tớ
tính vào Nam
Chắc rằng bạn sẽ
chẳng than
Chữ mô chữ mộ tớ
nhầm tiếc thay
Tớ mộ Phật bạn hay
mô Phật
Chữ vô thường tạo
vật đổi thay
Muôn loài sinh diệt
khôn cùng
Văn Lang Bách Việt
cùng làng Á đông
Cơn gió thôỉ lấn
đường Nam tiến
Từ Mán Mèo kéo đến
Cao Nguyên
Ba mươi dân tộc
triền miên
Ba mươi tiếng hát
tự nhiên nước nhà
Con chim Bắc liú
lo tiếng hót
Lạc vào rừng Đà Lạt
nỉ non
Ngân sao đúng giọng
Miền Nam
Bài ca thuở trước
hát vang trong vườn
Gió reo vui măng
non mới nhú
Đổi thay rồi lá uá
màu xưa
Đất lành chim đậu
hát ca
Đi tìm nơi chốn
truyền thưà Việt văn
Cô giáo Việt vẫn
còn nuối tiếc
Của một thời xuân
sắc ngày xưa
Khi cô vẫn chửa về
già
Cô ơi hát tiếp bài
ca nửa chừng....
Ôi cuộc đời muôn
trùng duyên số
Gió thuận buồn chớ
bỏ lỡ qua
Lợi mình lợi cả
người ta
Việt văn chữ nghiã
nước nhà chờ mong
Hãy tha thiết vun
trồng cao vọng
Càng leo cao ngã
xuống càng đau
Thà rằng hiếu tử
làm đầu
Cho mình chỗ dựa về
sau về già
Con chim non sớm
chiều thánh thót
Là niềm vui máu thịt
của mình
Bài ca tiếng Việt
qua nhanh
Giật mình sực tỉnh
là mình chiêm bao.
Ngôn ngữ nở rộ
thăng hoa
May ra bạn tớ cùng
ca một bài!
muà thu 2007 Lu Hà
Nhớ Nước Thương
Nguồn
Giọt nước sinh ra ở
thượng nguồn
Như dòng sữa mẹ tưới
muà xuân
Cho hoa đơm trái
tình non nước
Hưng phế trầm luân
nỗi tủi hờn
Con đã lớn rồi con
phaỉ đi
Theo sông về biển
chốn mù khơi
Thượng nguồn quê mẹ
đừng buồn nhé
Con sẽ thành mây
trở laị đời
Nhớ thuở sinh con
mẹ quặn đau
Bao nhiêu sấm sét
dội trên đầu
Cây rung hạt lệ trời
mưa gió
Thương đưá con côi
nặng giọt sầu
Mẹ nhé đừng buồn
con phaỉ xa
Đời trai mang nặng
kiếp giang hồ
Ngang tàng từ buổi
trời giông bão
Sét đánh vang rền
gọi tự do
Thượng nguồn nhung
nhớ đỉnh xa xưa
Gió rét từng cơn
giục sóng trào
Thương đưá con xa
ngoài biển cả
Vẫy vùng chúng bạn
với bao la
Con vẫn còn đây vẫn
trẻ trung
Tan trong biển cả
cõi vô thường
Mẹ sinh giọt nước
trong đau khổ
Con sẽ trở về bao
mến thương
Thế đã qua rồi trận
biển dâu
Gió đời phiêu bạt
dạt đi đâu?
Hải Âu tung cánh
chân trời rộng
Trái núi già nua nức
nở sầu
Cuộc đời hư aỏ lắm
mẹ ơi !
Đức Phật ngàn xưa
đã dạy rồi
Bể khổ luân hồi
trong sáu nẻo
Thương nguồn nhớ
giọt nước trần ai
Giọt nước trần ai
bao oán hờn
Loài người ác thiện
sống chen chân
Gian manh dối trá
đầy thâm độc
Tát cạn tình
thương mộng vĩ nhân
Chúng đã tôn thờ kẻ
bất nhân
Đứng trên biển cả
haị nhân quần
Tát bao giọt nước
lòng nhân ái
Tội ác gieo đầy khắp
thế gian!
2008 Lu Hà
Bầm Ơi!
Trung du rừng cọ đồi
chè
Vẳng nghe tiếng
hát đêm hè buông xa
Con cò bay lả bay
la
Cánh non chập chững
la đà trời xanh
Đêm giông dột mái
nhà tranh
Nhường con chỗ ráo
bầm dành chỗ mưa
Nuôi con chẳng quản
sớm trưa
Canh gà muối lạc sớm
khuya mẹ hiền
Gửi con đến tận tối
đèn
Để bầm tát nước
làng bên bộn bề
Con cò lặn lội đồng
quê
Nhớ con bé nhỏ chạy
về thăm con
Tảo tần nuôi nấng
bé ngoan
Bầm mua chim ngói
muối sườn giòn tan
Thịt thăn mắm ruốc
ăn dần
Mua kèn con thổi
mua quần vải nâu
Tắm ao chớ đến chỗ
sâu
Đi chơi đừng có ở
lâu mẹ buồn
Thương lo cho đến
bồn chồn
Yên tâm bầm nhé lo toan ruộng vườn
Nuôi cho khoẻ mạnh
lớn khôn
Bé còn đi học bảng son đợi chờ
Con bầm nuôi mộng
lớn lao
Than ôi! Chẳng được
cơ đồ nước non
Phương xa một mảnh
tâm hồn
Bầm ơi! Đằng đẵng
hoàng hôn u buồn
Tro tàn lơ lửng sườn
non
Tấm thân ma daị
Trường Sơn đoạ đầy
Muỗi rừng bọ chó một
bầy
Thi nhau xé xác
thân gày bầm ơi!
Hoa na xoan rụng
vàng rơi
Con chim nhảy nhót
trêu ngươi mẹ già
Bầm tôi nước mắt đầm
đià
Con ơi! Sáng tối
ra vào ngóng con
Cầu xin Đức Phật
ban ơn
Giang tay phù trợ
cho con về nhà
Ba năm vàng vọt
màu da
Giật mình sừng sững
như ma hiện hồn
Mẹ già cầm lấy tay
con
Hai hàng nước mắt
trào tuôn nghẹn ngào
Con còn sống thật hay sao?
Biệt vô âm tín biết
bao trăng tròn
Đoán già rồi laị
đoán non
Não nùng bài vị bà
con xa gần
Miền Nam hồn lạc Bắc
phần
Ghi công tấm bảng
khóc than gửi về
Tự nhiên gió núi
miền quê
Con bầm từ nẻo sơn
khê laị nhà
Mẹ mừng tầm tã nhạt
nhoà
Ngóng con đã mấy
muà thu lá vàng
Hầu bao chẳng tiếc
chẳng màng
Con ăn laị sức xóm
làng đầy vơi...
Còn người còn của
con ơi!
Con còn sống xót
phúc đời nhà ta
Bồ câu cách thủy
chín dừ
Thêm muì ngải cứu
trứng gà đánh kem
Ăn đi hồi sức
tráng niên
Nghìn thu thương
bóng mẹ hiền trung du
Con nay sống ở
Châu Âu
Mẹ gần thế kỷ âu sầu
nhớ con
Nhớ con mẹ nhé đừng
buồn
Tự do con phải
luôn luôn xa nhà!
Chú Thích: Năm
2008 mẫu thân cuả tôi còn sống
2008 Lu
Hà
Thơ Của Anh
tặng Trần Trung Đạo
Thơ của anh là cốc
nước tràn
Lá muà thu khắc dấu
điêu tàn
Hoa hồng trắng bốn
muà gai góc
Tuổi ấu thơ xơ xác
tủi hờn
Thơ của anh là vạn
cuộc đời
Cầu bơ cầu bất ở
muôn nơi
Bầy chim non thiếu
nơi nương tựa
Cháy nắng Sài gòn
tìm bóng cây
Thơ của anh cho bé
không trường
Đói ăn thất học
thiếu tình thương
Cho bà mẹ nợ: con
dòng sữa
Đi bán máu và gục
giữa đường
Thơ của anh cho những
thiệt thòi
Một thời trai trẻ
sớm qua trôi
Ngày xưa kiêu dũng
canh phòng tuyến
Giờ đã thân tàn biết
mấy ai?
Kể hết làm sao những
nỗi buồn
Giọt thơ thấm đẫm
ướt từng trang
Mà bao năm tháng
anh từng traỉ
Ở một miền quê lá
uá vàng !
Lu Hà

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét